Thông tin

Thống kê truy cập

Đang trực tuyến: 5765

Số lượt truy cập: 69311212

19/11/2015 22:41

Số lượt xem: 2893

Cô học trò nhỏ trở lại thăm lớp cũ, trường xưa sau 22 năm rời ghế giảng đường, những kỉ niệm như còn nguyên vẹn nơi ô cửa, hàng cây, chỗ ngồi, bục giảng. Vẫn còn đây từng ánh mắt, nụ cười thuở đôi mươi mộng mơ và tinh nghịch. Vẫn còn đó lời thầy tự thuở xưa còn hoài ấm áp. 22 năm trôi qua, được trở lại trong vòng tay thầy cô, bè bạn, cô học trò nhỏ tự hào khi được tiếp tục công việc của thầy cô khi xưa, tận tụy đưa từng lớp học trò tới bến bờ tri thức, chắp cánh cho những ước mơ tuổi trẻ bay cao, bay xa.

Trân trọng giới thiệu bài thơ “Tri ân Thầy cô – Người chắp cánh tương lai” của Phó Giám đốc Học viện Phụ nữ Việt Nam – Hà Thị Thanh Vân.

Hai mươi hai năm tốt nghiệp ra trường

Ngày trở lại vấn vương nhiều nỗi nhớ

Thày, Cô ngày ấy - người đã đi, người còn ở

Vẫn vẹn nguyên bài học thuở ban đầu

 

Lớp học thân yêu, chỗ ngồi cũ còn đây,

Chỉ bè bạn tôi mỗi người mỗi ngả,

Cành phượng già đung đưa theo gió nhẹ

Rắc lá vàng trên áo nhớ ngày xưa...

 

Đã có lần tôi đứng hết buổi trưa

Ngẩn ngơ ngắm bầu trời đầy nắng

Thầm ước mong trái tim mình tĩnh lặng

Để thương hoài ký ức của tuổi thơ  

 

Tôi trở về nơi chắp cánh ước mơ

Lòng ngập tràn niềm vui vô bờ bến

Trân trọng cảm ơn các thày cô kính mến

Ươm hạt tâm hồn cho kết quả hôm nay!

 

Niềm tự hào trong tôi cứ đong đầy

Mái trường cũ, tóc Thày Cô đã bạc

Tình yêu nghề giáo chẳng hề đổi khác

Thắp sáng tương lai - vun những ước mơ dài!